INSURANCE INFORMATION CENTER
INSURANCE INFORMATION CENTER
Trang Chủ | Cá nhân | Đăng kí | Đề tài mới | Thành viên |
Tìm kiếm
| Trợ giúp
Tên đăng nhập
   Mật khẩu
Lưu mật khẩu
 Diễn Đàn Chính
 GÓC NGHIÊN CỨU BẢO HỂM
 Bảo hiểm thương mại
 Bảo hiểm hàng hải - CII
 Đề tài mới  Trả lời đề tài
 In đề tài
Tác giả Quay lại Đề Tài Tiếp tục  

nguyenvubh3
Thành viên ưu tú

107 bài gởi

Đã gởi - 11/06/2007 :  09:09:52  Xem thông tin cá nhân  Gởi mail  Trả lời trích đoạn
Xin chào thầy và các bạn, mình đang thử việt hóa giáo trình bảo hiểm hàng hải của CII, mình sẽ post các bài dịch của mình lên diễn đàn, mong thầy và các bạn tham khảo và đóng góp giùm mình nhé.

CHƯƠNG 1
SỰ PHÁT TRIỂN CỦA BẢO HIỂM HÀNG HẢI

A Lịch sử và quá trình phát triển của bảo hiểm hàng hải và các thị trường của ngành này
B Các hiểm họa hàng hải và các hiểm họa này được bảo hiểm như thế nào
C Sự phát triển thương mại thế giới và tác động của nó đối với bảo hiểm hàng hải
D Các ảnh hưởng về mặt pháp lý đối với môi trường vận tải biển
E Môi trường kinh doanh thay đổi
F Hàng hóa, phương thức vận chuyển và hạ tầng cơ sở trong vận tải biển

CHỦ ĐIỂM NGHIÊN CỨU
Sau khi tìm hiểu chương này, các bạn sẽ có thể:
• Mô tả các thị trường chính yếu của bảo hiểm hàng hải quốc tế đã phát triển như thế nào
• Mô tả những loại hàng hóa chủ yếu trong vận tải biển, phương thức vận chuyển và hạ tầng cơ sở trong vận tải biển
• Giải thích được thế nào là các hiểm họa hàng hải và các hiểm họa này được bảo hiểm như thế nào
• Khái quát được hiệu quả của các tác động chủ yếu về lịch sử, pháp lý và kinh tế đối với sự phát triển của bảo hiểm hàng hải.




A LỊCH SỬ VÀ QUÁ TRÌNH PHÁT TRIỂN CỦA BẢO HIỂM HÀNG HẢI VÀ CÁC THỊ TRƯỜNG CỦA NGÀNH NÀY.
A1 NHỮNG PHƯƠNG THỨC CHIA SẺ TỔN THẤT BAN ĐẦU
Mặc dù chưa có chứng cớ rõ ràng qua nhiều thế kỷ nay, người ta vẫn cho rằng sự giao thương giữa những quốc gia đã xuất hiện vào năm 3500 trước công nguyên ở vùng đất mà ngày nay là một phần lãnh thổ của Iraq. Cho dù môi trường vận tải biển từ trước đến nay vẫn luôn là môi trường nguy hiểm nhất, các thương nhân và các khách lữ hành vẫn sẵn sàng đương đầu với các nguy cơ bởi vì phương án vận tải đường bộ thường là một phương cách vận tải hàng hóa nguy hiểm hơn và tốn kém hơn.
Từ lâu, các thương nhân đã hiểu rằng họ có một nhu cầu bảo vệ chính họ chống lại những hệ quả của các hiểm họa mà bản thân họ, tàu thuyền và hàng hóa của họ phải đối mặt khi hành trình trên biển. Những văn bản xa xưa nhất đề cập đến sự bảo vệ chống lại những tổn thất do các hiểm họa hàng hải bắt đầu vào khoảng năm 215 trước Công nguyên khi chính quyền La Mã đền bù cho những nhà cung ứng các vật dụng quân sự đối với những tổn thất xảy ra khi những hàng hóa này ở trên tàu thuyền.
Những hình thức chia sẻ tổn thất khác đã được phát triển theo thời gian, nhất là về vấn đề tổn thất chung mà điều này vẫn còn được áp dụng cho đến ngày nay. Tổn thất chung được xem là một tập quán hình thành ở Rhodes trong thời kỳ giữa năm 916 - 700 trước Công nguyên.
Người ta đã phát triển một quan điểm rằng: nếu như một con tàu gặp sự cố có thể thực hiện một hành động khẩn cấp nhằm để tránh sự hiểm họa thì hành động khẩn cấp này, với mục đích bảo vệ quyền lợi của mọi người cũng như sinh mạng của họ, phải được tiến hành, và phí tổn cho hành động này sẽ được chia sẻ cho tất cả những bên tham gia vào hành trình.
Các quy tắc đã được xây dựng trong quá khứ vẫn còn ảnh hưởng đến phương thức giải quyết các tổn thất trong vận tải biển ngày nay

A2 CÁC THỊ TRƯỜNG BẢO HIỂM ĐẦU TIÊN
Vấn đề bảo hiểm được thực hiện lần đầu tiên bởi những thương nhân của thành phố Lombardy ở miền bắc nước Ý vào khoảng năm 1250 sau Công nguyên. Nhiều người trong số các thương nhân này đã di cư sang nước Anh vào thời điểm đó và đã áp dụng phương thức bảo hiểm hàng hải của quê hương họ ở thành phố London và chẳng bao lâu được biết đến dưới tên gọi Phố Lombard (Lombard Street). Cho đến cuối thế kỷ thứ 15, các thương nhân giàu có từ Lombardy này đã phải rời khỏi London vì họ phải chịu rất nhiều những hạn chế xuất phát từ sự ganh tị của người Anh. Sau đó vấn đề bảo hiểm hàng hải được chuyển sang cho các thương nhân Hanseatic mà những người này đảm trách việc giao thương từ thành phố London nhưng chủ yếu bên ngoài các thị trấn dọc theo biển Baltic. Đến lượt mình, các thương nhân Hanseatic cũng bị trục xuất khỏi London vào cuối thế kỷ 16. Vào thời điểm này, sự độc quyền kí kết bảo hiểm được giao cho các Văn Phòng Bảo Hiểm và tình trạng này kéo dài trong một thế kỷ. Cho đến năm 1601 thì bảo hiểm đã trở thành một vấn đề quan trọng và là nguyên nhân cho sự ra đời của Đạo Luật Trọng Tài vào năm đó.
Thị trường bảo hiểm được tiếp tục vào thế kỷ thứ 17. Quán cà phê Lloyd’s (Lloyd’s Coffee House) được sáng lập vào năm 1688 được xem như địa điểm của các “nhà bảo hiểm” riêng lẻ và các công ty đầu tiên được xem là tiên tiến đã được cấp phép hoạt động vào năm 1720 bởi đạo luật của quốc hội để giao dịch về các rủi ro hàng hải. Các công ty này, với đạo luật Lloyd’s, đã được giao sự độc quyền trong kinh doanh bảo hiểm hàng hải và tình trạng này kéo dài trên 100 năm cho đến năm 1824. Vào năm 1779, các hội viên của Ủy ban Lloyd’s đã thông qua hợp đồng S.G (The Ship and Goods Form for Marine Insurance Policy) được xem như là mẫu hợp đồng chung về các rủi ro cho cả tàu thuyền và hàng hóa; mẫu hợp đồng này được áp dụng trong hơn 200 năm. Trong thời gian này, vận tải đường biển đã phát triển từ những con tàu buồm bằng gỗ đến những chiếc đóng bằng sắt thép, lực đẩy tàu đã trở nên phức tạp hơn với sự xuất hiện của mái chèo, chân vịt và tia nước. Ngoài ra, với sự phát minh những tàu thuyền chuyên dụng như tàu du lịch, tàu chở container và tàu chuyên vận tải chất lỏng gọi là tàu dầu (tanker) đã mang lại những thách thức mới.
Việc áp dụng các điều khoản bổ sung cho mẫu hợp đồng S.G (bởi các điều khoản viết tay, in ấn hoặc đánh máy) nhằm để phản ánh một cách chính xác các mong muốn của các bên tham gia đã gây ra rất nhiều vụ kiện tụng, nhất là sau khi cơ khí bắt đầu xuất hiện trên những con tàu và các bến cập tàu cũng như các vụ va chạm gia tăng khi số lượng tàu buôn gia tăng. Tuy nhiên, lợi ích lớn lao mà mẫu hợp đồng này mang lại là qua hơn 2.000 phán quyết, từng dòng từng câu đã được xem xét và định nghĩa một cách rõ ràng. Sau những năm tháng làm việc cật lực, sửa đổi cũng như phiên dịch luật pháp, phong tục và tập quán, một đạo luật của Quốc hội đã được thông qua, mà đạo luật này đã hệ thống hóa tất cả những phán quyết trước đó để hình thành Đạo luật Bảo Hiểm Hàng Hải (MIA) 1906. Văn bản pháp lý này đã loại trừ sự cần thiết phải nghiên cứu hàng ngàn phán quyết pháp lý và tạo ra những nền tảng cho toàn bộ vấn đề.
Anh quốc là quốc gia đầu tiên thực hiện công nghiệp hóa (khoảng năm 1750) và qua sự kết hợp chủ trương mậu dịch tự do với lực lượng hải quân Hoàng Gia hùng mạnh, đã phát triển thành một đế quốc hùng cường trước Thế Chiến I. Điều này đã mang lại những nguyên liệu và thị trường tiềm năng cho hàng hóa được sản xuất, do đó ảnh hưởng của nền thương mại của Anh quốc lớn mạnh hơn nhiều so với dân số của đất nước này, và dẫn đến việc sử dụng và phân phối rộng rãi mẫu hợp đồng S.G.
Các công ty cũng đã phát triển song song với Lloyld’s vốn dĩ đứng hàng đầu vào năm 1884, đưa đến sự thành lập một tổ chức điều hành chung có tên là Học Hội Bảo hiểm London (ILU). Vào năm 1912, Lloyld’s và các công ty bảo hiểm đã đưa ra hai qui tắc được bổ sung vào mẫu hợp đồng S.G –Bảo hiểm Tổn Thất Riêng và Miễn Tổn Thất Riêng (WA & FPA) – và tiếp theo đó vào năm 1950 là quy tắc về Bảo hiểm Mọi Rủi Ro (AR), mà các quy tắc này đã nhanh chóng trở nên phổ biến nhất khi mậu dịch quốc tế về hàng hóa tiêu dùng gia tăng
Với sự hình thành ngày càng thêm nhiều quốc gia, đặc biệt là các nước trước đây là thuộc địa sau Thế Chiến II, một yêu cầu khẩn thiết hơn từ hội nghị Liên Hiệp Quốc về Thương Mại Và Phát Triển đòi hỏi một kế hoạch đánh giá lại và vào năm 1982, hệ thống bảo hiểm được hiện đại hóa để phản ánh tập quán thương mại đương đại. Để thích ứng phần nào với s.22 của MIA 1906, một mẫu hợp đồng cơ bản gọi là MAR cũng đã được soạn ra, và các điều khoản mới có thể được bổ sung vào mẫu này. Mẫu hợp đồng hiện đang lưu hành được gọi là MAR 91. Trong hai thập niên kế đó, các điều khoản đã được Ủy Ban Liên Hợp Lloyd’s và ILU xem xét lại và đưa ra những mẫu mới hơn.
Cho đến đầu thập niên 1990, vẫn chưa có nhiều công ty bảo hiểm tại thị trường London, mà những công ty này thường là chi nhánh của các hãng tàu – các chi nhánh của cùng một công ty mẹ liên quan đến môi giới bảo hiểm, chủ tàu, thuê tàu, môi giới tàu, và trong một số trường hợp cũng liên quan đến các hoạt động thương mại (ví dụ như vintners hoặc các công ty thương mại xuất nhập khẩu). Chỉ mới 20 năm gần đây thì những công ty thương mại cũ này với những quyền lợi ở nhiều lĩnh vực khác nhau mới rút lui ra khỏi hầu hết những lĩnh vực này để tập trung vào hoạt động mà họ cho là có tầm quan trọng hàng đầu đối với các quyền lợi lợi dụng kinh doanh của họ. Lẽ tất nhiên, điều này không có nghĩa rằng tất cả những nhà bảo hiểm hoặc chủ tàu đều trở thành những nhà chuyên môn; nhiều vụ hợp nhất và tiếp quản đã diễn ra gần đây, dẫn đến những tập đoàn bao gồm nhiều – đôi khi đáng ngạc nhiên – ngành công nghiệp khác. Một ví dụ là ngành công nghiệp nặng….. Trong khi sự thay đổi sau này đã làm gia tăng sức mạnh tài chính và sự ổn định của những nhà đầu tư nói chung, thì điều này cũng cho thấy những dấu hiệu sự giảm sút quan niệm truyền thống của những nhà đầu tư hàng hải đối với ngành vận tải biển. Vào năm 1998, ILU xác nhập với một công ty không nằm trong bảo hiểm hàng hải gọi là Hiệp Hội Thị Trường Bảo Hiểm Và Tái Bảo Hiểm Quốc Tế London (LIRMA) để trở thành Hiệp Hội bảo Hiểm Quốc Tế London (IUA). Hiệp hội này cử ra một Ủy Ban Hàng Hải để tiếp tục thực hiện những công việc tương tự như những nhiệm vụ của ủy ban ILU trước đây.


  Quay lại Đề Tài Tiếp tục  
 Đề tài mới  Trả lời đề tài
 In đề tài
INSURANCE INFORMATION CENTER 2004- SIC Copyright Go To Top Of Page
Thời gian thực hiện 0.14 giây.